nhat_minh9073
26-11-2009, 05:25 PM
mình cũng là Sv, cũng là dân IT.khi đọc qua 1 topic trên 4rum của Ispace(Bác Sĩ Máy Tính) và thấy rất buồn cho "con đường học vấn" và "con đường sự nghiệp" của các Sv.
topic có tên " Thứ Tự "Đẳng Cấp" của các loại bằng cấp.
Rất có thể có một số bạn chưa biết nhiều về Đẳng Cấp của các lọai Bằng Cấp - Chứng Chỉ Tin học, nên mình đằng bài này hy vọng giúp được cho các bạn ít nhiều:
- Đây là công thức luôn luôn đúng do mình đúc kết được từ thực tế cũng như thị trường tuyển dụng IT ở Việt Nam:
COCC> QB> CĐ-ĐH do VN cấp> CISSP + MCT + CCIE + CHFI + CEH + MCSE + LPI 2 + CompTIA Secure+ ...
Cũng xin nói thêm 1 chút về các lọai CCQT:
- CISSP: chứng chỉ tối cao về bảo mật, trên nó ko còn ai, CEH cũng thua nó đến 3 bậc.
- MCT: Giảng viên dạy MCSA, MCSE... nói chung là dạy về các công nghệ của Microsoft.
- CCIE: chứng chỉ cao nhất của CISCO (CCIE Writen<CCIE Lab).
- CHFI: vụ SEX Vàng Anh, truy tìm và điều tra các vụ Hack... là do mấy cha nội này làm nè.
- CEH: Hacker Mũ Trắng.
- MCSE: là chứng chỉ cao nhất về công nghệ mạng Microsoft trên nền Win 2003 (kỹ sư đó nha).
- LPI 2: Là chứng chỉ cao nhất về mạng dựa trên nền Linux.
- CompTIA Secure+: là chứng chỉ chứng thực cho những người am hiểu sâu về lý thuyết bảo mật, cũng như các thuật tóan bảo mật.
Ai quan tâm đến bảo mật nhiều hơn thì tham khảo thêm link này :
http://www.eccouncil.org/documents/E...0Path%20v2.pdf (http://diendancntt.vn/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fwww.eccouncil.org% 2Fdocuments%2FEC-Council%2520Certification%2520Path%2520v2.pdf)
- CĐ-ĐH CNTT: là bằng cấp do Việt Nam cấp, là bằng cấp được đánh giá TỐI CAO và HÒAN MỸ nhất trong con mắt của các nhà tuyển dụng. Nếu ko có cái này "chống lưng" thì 100 cái CCQT kia đều vô nghĩa hết. Thực tế cho thấy, giả sử bạn có CC MCT do bác Bill cấp và bạn giỏi thật sự, nhưng khi nộp đơn vô xin làm giảng viên của bất kì trung tâm nào (như iSpace chẳng hạn), nếu ko có bằng ĐH thì chắc chắn đến 99% là bạn rớt ngay tắp lự dù trong lòng ai cũng biết: kiến thức trong ĐH chính quy CNTT ở VN chỉ là mớ .....tự hiểu.... -> cho nên chúng ta cần nể trọng những người này, vì họ mới đích thực là trụ cột của nền CNTT nước nhà.
- COCC: Con Ông Cháu Cha, những người này họ khá giả về Kinh Tế + Du Học + Nỗ lực của bản thân nên họ có nhiều điều kiện cọ sát với các công nghệ mới, kiến thức mới ở nước ngòai. Vì thế, nếu họ đạt được 3 yếu tố này thì chắc chắn nội công rất thâm hậu (trong đó cá nhân tôi đánh giá cao yếu tố "Nỗ lực của họ"). Cái này tui nói có vẻ hơi dư thừa, tùy bà con nghĩ vậy.
- QB: Quen biết.
Có 1 số ít (ít thôi) các bạn còn lẫn lộn giữa Chứng Chỉ (Certified) và Bằng Cấp (Degree), chúng khác nhau nhiều đấy các bạn, mình xin mạn phép nói đôi lời. Riêng trong lĩnh vực CNTT nước ta thì thế này:
CERTIFIED:
- Là tờ giấy chứng nhận bạn có khả năng chuyên sâu về 1 lĩnh vực duy nhất cả Lý Thuyết lẫn Thực Hành.
- Có tính thực dụng cao.
- Mục đích đào tạo ra là có khả năng bắt tay ngay vào việc.
- Có thể xem đây là hình thái cao của việc học nghề.
VD: nếu học tốt MCSA, cộng với khả năng am hiểu sự cố của PC hardware thì tốt nghiệp xong bạn có đủ khả năng làm Admin mạng Win2003 ngay -> cá nhân tôi khẳng định là như vậy.
DEGREE:
- Là tờ giấy chứng nhận bạn ko chỉ biết 1 thứ mà biết nhiều thứ có hoặc không dính dáng gì với nhau. (VD: Lập trình C# , Tóan Cao cấp, Chính Trị, Lịch Sử Đảng, Khoa học máy tính vào buổi bình minh, CPU 386, Thanh Ghi Register trong lõi CPU, Mô hình OSI...).
-Có nền tảng vững vàng về lý thuyết suông. (Cái chữ "Vững Vàng" này tui chỉ tặng riêng cho những bạn SV nào ko hề biết thi lại là gì, trả nợ môn là gì thui chứ ko có ý định tặng đại trà đâu nhé )
-Cái gì cũng biết, nhưng mỗi thứ chỉ được Giảng viên dạy cho 1 chút chút gọi là, bé bé xinh xinh như ngôi sao Khuê trên bầu trời ý.
-Mục đích đào tạo ra là để đào tạo lại.
------------------
Nói như vậy ko có nghĩa là tui chê các bạn SV CNTT. Trường ĐH-CĐ CNTT chính qui ở VN giống như 1 cái căn-tin, ở đó có món cơm sườn thật hấp dẫn. Mà các bạn biết rồi đấy, cơm sườn là thứ cơm mà các quán ăn nấu từ gạo rẻ tiền, vụn nát lẽ ra là để nấu cơm cho heo ăn. Cũng vậy, các Giảng viên ĐH chính quy ĐH CNTT của nước ta, ngay từ "kiếp trước" đã không quản khó khăn sang tận "Tây Thiên" thỉnh về từ các bãi rác công nghệ của Âu-Mỹ để lại cho chúng ta ngày nay được học, được "phát dương quang đại" trong các trường ĐH, sau đó chúng được phủ lên 1 miếng thịt suờn hào nhoáng cấu tạo bởi 6 ký tự "ĐẠI HỌC" do nhà nước ta bảo chứng, trộn thêm 1 ít nước mắm manh danh là sinh viên trường chính quy -> làm say đắm biết bao con thiêu thân, sĩ tử lớp 12, cố gắng sao để mua cho bằng được tấm vé vào ăn cơm heo. Nhưng khi ăn rồi mới biết nó được nấu từ gạo cũ -> cơm sống và khô. Lỡ ăn rồi thì phải nuốt cho hết kẻo bỏ thì phí phạm. Cơm sống và khô như vậy mà các bạn SV ráng "nuốt" được cho tới hột cuối cùng thì đúng là QUÁ SIÊU -> thật đáng bội phục muôn phần.
-Như vậy, có thể nói, tấm bằng ĐH-CĐ chính là tấm giấy công nhận người này đã có những nỗ lực , ý chí và nghị lực vượt bậc trong suốt thời gian 4-5 năm để nuốt hết dĩa cơm heo do nhà trường dọn ra. Vì thế các DN rất khâm phục những người này, và dĩ nhiên họ xứng đáng là 1 tiêu chuẩn tốt nhất cho việc tuyển dụng. Cho nên tuyển mấy người này vể rồi tiến hành đào tạo lại là tốt nhất. Còn chất lượng năng lực là tùy thuộc vào "tay nghề" đào tạo lại của các DN thôi, hoặc là họ tự bỏ tiền túi ra các trung tâm Tin Học để mua về cho được gạo Nàng Hương ăn cho có sức mà chiến đấu.
-Còn số phận của các sĩ tử 12 sau khi thất bại trong cuộc đua chen lấn mua vé ăn cơm heo thì sao. Họ chỉ còn có nước tới các tiệm gạo uy tín mua về gạo ngon với giá cắt cổ để có thể theo đuổi sự nghiệp & đam mê của mình. Tiếc thay họ ko có tấm giấy chứng nhận đã vượt qua 4 năm liền ăn cơm heo nên thường thất thế trước thị trường tuyển dụng IT.
Hic hic hic...
Tôi thấy có 1 số bạn đang học ĐH-CĐ ngon lành trong trường thì lại bỏ ra ngòai học với lý do là chán nản. Tôi thật tiếc vô vàn cho các bạn, các bạn ko biết rằng các nhà tuyển dụng rất thường xuyên tuyển những người nắm vững nhiều lý thuyết suông được học trong ĐH sao ? Biết bao học sinh lớp 12 (trong đó có em tôi), ngày đêm dùi mài kinh sử, hết học ở trường về nhà chưa kịp thở thì thì lại phải bay đến các trung tâm luyện thi, tối về còn phải làm cả đống bài tập ở trường đến đêm mới xong, học chết cha chết mẹ, học cho kiệt sức, học đến hơi tàn lực kiệt miễn sao chưa ngất xỉu là được rồi, mơ ước được vào ĐH để được ăn cơm heo như các bạn mà ko được, thế mà các bạn lại bỏ! Tiếc thật.
Anh em IT tụi mình thì còn biết phân biệt các chứng chỉ này, chứng chỉ nọ, cấp độ này cấp độ kia chứ các Doanh Nghiệp làm khỉ gì biết, trong cái não heo của họ chỉ biết có 2 chữ ĐH-CĐ Việt Nam Cộng Hoà Xã Hội cấp thôi. Thậm chí ngay cả các công ty sành sỏi về IT như FPT, VNN, TMA, iSpace... khi tuyển IT giữ các chức vụ tương đối (lương 3-4 triệu/tháng trở lên) cũng mở miệng ra là hét Đại Học. Xin các bạn hãy nhìn vào nhu cầu thực tế mà làm nhu cầu phấn đấu cho mình, họ cần ĐH thì cứ cho họ ĐH đi, học các công nghệ mới có tính thực dụng làm chi, chứng chỉ QT làm gì, ai biết đấy vào đâu. Đừng nghĩ là mình học cái này ra thì mình sẽ làm cái này cái nọ, học cái kia ra thì sẽ làm cái kia cái đó... Đâu đâu họ cũng tuyển CĐ-ĐH chứ ko có đâu tuyển CCNP, MCSE, CEH... đâu, nếu có thì cũng là thứ yếu sau CĐ-ĐH thui.
Chung quy là các DN cần tuyển những người có nền tảng tốt về Lý Thuyết suông (để về đào tạo lại) chứ ko ai tuyển mấy cái có thể làm được việc liền đâu. Thế nên lấy CCQT chỉ tổ tốn tiền.
sự việc đang còn tranh cãi.
Đây là chương trình học IT của 1 trường ĐH danh tiếng bậc nhất trên tòan cõi Việt Nam, các bạn tham khảo qua và cho ý kiến nhé :
Đại Học KHTN-TP.HCM
GIAI ĐOẠN CAO ĐẲNG:
Triết học Mác Lênin
Tin học đại cương
Nhập môn lập trình
Kinh tế chính trị học
Kiến trúc máy tính
Kỹ thuật lập trình
Chủ nghĩa Xã hội Khoa học
Cấu trúc dữ liệu 1
Lập trình hướng đối tượng
Lịch sử Đảng
Cơ sở dữ liệu
Quản trị cơ sở dữ liệu
Mạng máy tính
Toán cao cấp A1
Lập trình quản lý 1
Lập trình Web 1
Cơ sở trí tuệ nhân tạo
Toán cao cấp A3
Lập trình quản lý 2
Lập trình Web 2
Đồ họa
GIAI ĐOẠN HOÀN CHỈNH ĐẠI HỌC:
Tư tưởng Hồ Chí Minh
Nhập môn Công nghệ phần mềm
Cấu trúc dữ liệu 2
Công nghệ XML và ứng dụng
Hệ quản trị cơ sở dữ liệu
Khai thác dữ liệu và ứng dụng
Toán cao cấp A2
Lý thuyết đồ thị
Hệ điều hành
Xây dựng phần mềm hướng đối tượng
Nhập môn Logic
Công cụ & môi trường phát triển phần mềm
Công nghệ Web và ứng dụng
Phân tích thiêt kế hệ thống thông tin
Tòan là chung chung, mỗi thứ 1 chút ở mức cơ bản:
Những thứ kiến thức có thể làm việc được tụm chung lại là:
-Lập trình cơ bản
-Thiết kế web
Những thứ kiến thức cao siêu còn lại có lẽ là dùng để:
-Chế tạo ra những con CPU cạnh tranh với AMD, Intel chăng ?
-Viết ra những phần mềm cạnh tranh với Photoshop, Autocad, Office, Hệ điều hành Windows... chăng ?
-Giải mã được các thuật tóan MD5, ASE... tạo ra các thuật tóan mã hóa mới mạnh hơn mang tên "Made in Vietnam" chăng ?
-Chế ra được các con robot có trí tuệ nhân tạo ăn đứt Nhật Bản chăng ?
-Thiết kế hệ thống mạng cực kì tinh vi cho Bộ Quốc Phòng chăng ?
-Vẽ ra bản lý thuyết đồ thị đường của các tên lửa đạn đạo và vệ tinh gì đó xuyên lục địa chẳng hạn, nhằm ứng dụng vào việc bảo vệ tổ quốc chăng ?
Hê hê hê.... và còn nhiều nữa, chắc có lẽ là vậy, phải không ta ?
còn bàn luận tiếp
Bạn nói đúng, trường học cung cấp cho ta nền tảng để tự mỗi người xây nhà cao thấp khác nhau. Nhưng chán thay, đó là cái nền bằng cát chứ ko phải nền bằng đá. Mưa sa bão táp mà thổi đến thì lở móng, sập nhà là cái chắc. Và cũng chính vì cái lý lẽ nền tảng đó mà ko đâu khác ngòai Việt Nam xuất hiện khái niệm "Đào Tạo Lại".
-Xã hội ngày càng cần sự : "CHUYÊN MÔN HÓA"
-Còn các bác đầu ngành Giáo Dục nhà mình lại lấy : "CĂN BẢN HÓA" làm Kim Chỉ Nam
Vậy nếu bạn là Giám Đốc, bạn sẽ tuyển Người nào ?
---Nói dễ nghe 1 tí rằng: " Các em à, các thầy chỉ có nhiệm vụ cung cấp cho các em 1 phần nhỏ kiến thức nền thôi, còn lại các em tự học là chính; có như vậy các em mới giỏi được"
---Nói khó nghe 1 tí rằng: "Các em à, Hiệu trưởng giao giáo án thế nào thì thày dạy thế ấy. Còn ba cái công nghệ mới thì đợi khi nào trên Bộ có văn bản đổi mới thì thầy mới dám dạy, Bộ không đổi thì bố ai dám dạy. Mí lị các thày cũng đâu có rảnh để cập nhật công nghệ mới đâu mà dạy cho các em. Nói cách khác nền giáo dục của mình yếu kém nên thường VỊN vào cái cớ SV tự học là chính để tiện bề phủi tay tránh trách nhiệm. Đằng nào thì cũng đâu có ảnh hưởng đến đồng lương của thày đâu, vì trường này là trường chính quy nhà nước mà em, lương tháng đâu có được tính bằng năng lực đâu mà phải cật lực làm gì, thày còn vợ con nữa mà"
Cứ cho rằng bạn mất 4-5 năm để xây được 1 cái nền, vậy sau đó bạn phải mất bao nhiêu năm nữa để xây "cái nhà lầu" ? Khi ra trường chắc chắn bạn phải chịu nhiều áp lực từ cuộc sống, gia đình, người yêu... khiến bạn ko còn nhiều tự do chỉ để học như trước, chúng thôi thúc bạn phải đi làm ngay vì ko thể cứ ở nhà ăn bám mãi đc. Thế thì, khi đi làm rồi bạn sẽ "xây nhà lầu" bằng cách nào đây :
---1: Ra đại 1 trung tâm Tin Học nào đó học đại 1 khóa ngắn hạn nào đó như MCSA, Design Web, Linux... lẹ lẹ đặng còn đi làm, chứ còn mớ kiến thức trong ĐH thì có lẽ nó đã là thứ lỗi thời, thiu mốc lên từ hồi nào rồi; làm sao đem ứng dụng vào thực tế được.
---2: Thôi thì cứ đi làm đi, chui đại vào 1 cty be bé nào đó làm cho có KN rùi nghề nó dạy nghề (được đào tạo lại). Sau đó bay qua 1 cty lớn sau cũng chưa muộn.
---3: Mua sách tiếng Anh của nước ngòai về rồi tự học lên Thạc sĩ. Vì ĐH ra còn làm ko đc việc thì chắc chỉ còn có nước học lên Thạc sĩ mới làm việc đc thôi wá ?
Thế thì nói đằng nào dễ nghe hơn ?
còn tiếp
Xin bàn ra 1 tí. Ở VN:
A-Đối với học tập thì: LÝ THUYẾT SUÔNG CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
B-Đối với nhà tuyển dụng thì: BẰNG CẤP CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
C-Đối với người đã đi làm thì: NĂNG SUẤT VÀ TAY NGHỀ LÀM VIỆC CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
D-Đối với anh em IT trên Forum thì: SỐ LƯỢNG BÀI VIẾT CÓ CHẤT LƯỢNG, ĐƯỢC MỌI NGƯỜI THANK NHIỀU CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
E-Đối với dân chúng nói chung thì: BẰNG ĐH-CĐ CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
F-Đối với phụ huynh thì: BẰNG KHEN HỌC SINH GIỎI-HỌC SINH TIÊN TIẾN CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
G-Đối với các trường ĐH-CĐ thì: HAI CHỮ CHÍNH QUY-DÂN LẬP & TẠI CHỨC CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CHẤT LƯỢNG SINH VIÊN
V.V...
Ở đây chúng ta đang bàn đến câu B, thế nên đừng có ai đem râu ông này cắm cằm bà nọ chi cho nó rối. Cá nhân tui thì tự nhủ rằng đời vốn bất công nên ta cần phải chiều theo sự bất công mà sống, hơi đâu đi đòi công bằng cho nó mệt.
Một lần nữa rất mong anh em đừng đua theo CCQT chi cho tốn tiền. Ráng kiếm 1 tấm vé vào học ĐH đi.
tiếp tục nào.
Our Boxes
Là một người xin việc mà chúng ta nếu không quan tâm đến yêu cầu tuyển dụng thì không thể được, nhưng vấn đề đặt ra là chúng ta phải quan tâm đến nó như thế nào. Ví dụ, khi nhà tuyển dụng nhất quyết đòi hỏi bằng cấp loại này hoặc loại khác, hoặc đòi hỏi người lao động phải có kinh nghiệm trong vị trí mà họ tuyển dụng; thì chính xác điều mà họ mong đợi là gì?
Suy đến cùng, điều mà mọi nhà tuyển dụng cần là năng lực làm việc, và hiệu quả công việc của người lao động, chứ không phải là bằng cấp hay kinh nghiệm. Việc nhà tuyển dụng đặt ra một số yêu cầu để hồ sơ của người xin việc được coi là đủ điều kiện phỏng vấn, chẳng qua là giúp họ loại bớt những ứng viên không đạt yêu cầu.
Vậy tại sao phải là bằng cấp và kinh nghiệm? Vì có thể nói đây là hai tiêu chuẩn khả dĩ nhất có thể giúp họ xác định sự thích hợp của ứng viên, mặc dù không thể nói hai tiêu chuẩn này là hoàn toàn chính xác. Vấn đề này tiếp tục đưa chúng ta đến những nghi vấn khác, đó là, loại bằng cấp nào mà nhà tuyển dụng thường yêu cầu; và kinh nghiệm làm việc bao nhiêu lâu là điều mà các nhà tuyển dụng mong muốn.
Bản thân cũng từng là một người đi xin việc, tôi nhận thấy, bằng CĐ-ĐH vẫn là phổ biến hơn cả. Tuy nhiên, trong lĩnh vực Công nghệ thông tin nói riêng, đôi khi, các Chứng chỉ quốc tế mới thực sự là ưu tiên hàng đầu. Còn về vấn đề kinh nghiệm, đôi khi nhà tuyển dụng nói chung chung là ưu tiên ứng viên có kinh nghiệm, có khi yêu cầu cụ thể tối thiếu một hoặc hai năm.
Như đã nói ngay từ đầu, điều mà nhà tuyển dụng cần đối với hồ sơ xin việc, đó là một sự bảo đảm bước đầu về tiềm năng cống hiến của ứng viên cho công ty, và về năng lực và sự phù hợp của ứng viên đối với vị trí mà họ tuyển dụng. Sau đó ứng viên còn phải trải qua buổi phỏng vấn trực tiếp, có khi phải hơn một lần phỏng vấn. Qua được giai đoạn phỏng vấn, thông thường, ứng viên sẽ phải bước vào giai đoạn thử việc. Sau tất cả những bước đó, ứng viên mới được xác nhận chính thức về năng lực, hiệu quả làm việc.
Vấn đề nảy sinh ngay trong đầu của những người đi xin việc là họ chính vì không đủ điều kiện trong hồ sơ xin việc nên họ không được gọi phỏng vấn, và cuối cùng, đương nhiên là không được tuyển dụng. Và họ suy luận bắt cầu rằng, cần phải có bằng cấp, kinh nghiệm nên họ sẽ ghi danh, hoặc thi tuyển vào các trường CĐ-ĐH, hoặc các trung tâm đào tạo Chứng chỉ quốc tế. Rồi sau đó, cố gắng len lõi vào một công việc nào đó để gọi là có kinh nghiệm. Sau đó mới bắt đầu tìm kiếm công việc trong mơ.
Thinking Out of Box
Ngạn ngữ có câu, chỉ có anh hùng mới biết trọng anh hùng, người có tài mới biết trọng và dùng người có tài. Để được trọng, để được dùng, trước hết bạn phải là người có tài đức. Mà cái tài, cái đức không phải đến từ bằng cấp, hay chứng chỉ. Việc học hành, tu tập là để dưỡng cái tài, cái đức cho bản thân, trao dòi kiến thức, sự hiểu biết về ngành học mà bản thân đam mê không nên vì mục tiêu tiền bạc, càng không nên chỉ vì để làm đẹp cho cái hồ sơ xin việc.
Kinh nghiệm trong thực tế cũng không phải là một thứ gì đó thật sự nghiêm trọng như chúng vẫn thường nghĩ về nó. Bởi vì thực tế cuộc sống luôn thay đổi, cái hoàn cảnh mà trong đó kinh nghiệm được rút ra, thì có thể nó sẽ chẳng bao giờ còn lặp lại nữa. Hơn nữa, kinh nghiệm thường là sản phẩm của sự thất bại, nên người ta cũng thường ví nó là thứ hàng hóa đắt đỏ, xa xĩ. Kinh nghiệm có thể được ghi chép lại, và trù tượng hóa lên ở mức độ lý thuyết, qua sách, báo, tạp chí chuyên ngành, và những mô hình kiểm thử tự dàn dựng, chứ không nhất thiết phải trải qua môi trường sản xuất.
Nếu bạn tự tin mình là một người có thực tài, thì không cần phải viện đến lý do thiếu bằng cấp, chứng chỉ, kinh nghiệm mà mình không được tuyển dụng. Chỉ cần bạn suy nghĩ và hành động ra ngoài khuôn mẫu, tự hỏi xem, tại sao bạn lại cần bằng cấp, chứng chỉ, và kinh nghiệm. Nếu quả thật năng lực, và kinh nghiệm mình còn yếu thì nên bổ sung, hoặc là học ở trường lớp, hoặc là tự thiết kế cho mình một chương trình tự học, hoặc kết hợp cả hai,… Còn nếu bạn đã là một người có đầy đủ năng lực và phù hợp với vị trí tuyển dụng, thì lẽ đương nhiên bạn chỉ cần thể hiện nó trong hồ sơ xin việc, điều này không nhất thiết đòi hỏi bạn phải đáp ứng đủ yêu cầu mà nhà tuyển dụng nói là bắt buộc phải có. Có nhiều cách khác nhau cho những trường hợp khác nhau, đối với những nhà tuyển dụng khác nhau để quảng bá năng lực cá nhân một cách hiệu quả, và ấn tượng. Điều này không những tiết kiệm cho bạn tiền bạc, thời gian mà còn giúp bạn nâng cao kỹ năng quảng bá năng lực cá nhân. Nếu quyết tâm thành công của bạn đủ mạnh thì không có thất bại nào đủ sức ngăn cản bạn. Hãy nhớ, nếu bạn phí thời gian, công sức, tiền của cho những thứ vô bổ nhàm chán, chính là bạn đã từ chối những cơ hội tốt sẽ đến với bạn.
Trong trường hợp, nếu bạn vẫn không được tuyển dụng chỉ vì thiếu bằng cấp, chứng chỉ, kinh nghiệm chứ không phải thiếu năng lực làm việc thực sự, bạn cũng không có gì phải buồn bả hay chán nãn. Chính vì họ không phải là người có tài, nên mới không biết trọng và dùng người có tài. Hãy cứ để họ tìm kiếm thứ những thứ bằng cấp, và chứng chỉ mà họ muốn. Còn bạn, hãy tiến lên phía trước và tìm kiếm cho mình một ông chủ tốt hơn.
Hãy thoát ra khỏi những khuôn mẫu suy nghĩa và cư xử thông thường trong đời sống. Hãy dũng cảm đối mặt với thực tế cuộc sống, và những thiếu xót của bản thân. Đỗ lỗi cho hoàn cảnh là thói quen của những kẻ thất bại.
còn rất là nhiều ý kiến về vần đề này.
http://www.ispace.edu.vn/forum/showthread.php?t=18606&page=2
các bạn thì nghĩ sao?
topic có tên " Thứ Tự "Đẳng Cấp" của các loại bằng cấp.
Rất có thể có một số bạn chưa biết nhiều về Đẳng Cấp của các lọai Bằng Cấp - Chứng Chỉ Tin học, nên mình đằng bài này hy vọng giúp được cho các bạn ít nhiều:
- Đây là công thức luôn luôn đúng do mình đúc kết được từ thực tế cũng như thị trường tuyển dụng IT ở Việt Nam:
COCC> QB> CĐ-ĐH do VN cấp> CISSP + MCT + CCIE + CHFI + CEH + MCSE + LPI 2 + CompTIA Secure+ ...
Cũng xin nói thêm 1 chút về các lọai CCQT:
- CISSP: chứng chỉ tối cao về bảo mật, trên nó ko còn ai, CEH cũng thua nó đến 3 bậc.
- MCT: Giảng viên dạy MCSA, MCSE... nói chung là dạy về các công nghệ của Microsoft.
- CCIE: chứng chỉ cao nhất của CISCO (CCIE Writen<CCIE Lab).
- CHFI: vụ SEX Vàng Anh, truy tìm và điều tra các vụ Hack... là do mấy cha nội này làm nè.
- CEH: Hacker Mũ Trắng.
- MCSE: là chứng chỉ cao nhất về công nghệ mạng Microsoft trên nền Win 2003 (kỹ sư đó nha).
- LPI 2: Là chứng chỉ cao nhất về mạng dựa trên nền Linux.
- CompTIA Secure+: là chứng chỉ chứng thực cho những người am hiểu sâu về lý thuyết bảo mật, cũng như các thuật tóan bảo mật.
Ai quan tâm đến bảo mật nhiều hơn thì tham khảo thêm link này :
http://www.eccouncil.org/documents/E...0Path%20v2.pdf (http://diendancntt.vn/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fwww.eccouncil.org% 2Fdocuments%2FEC-Council%2520Certification%2520Path%2520v2.pdf)
- CĐ-ĐH CNTT: là bằng cấp do Việt Nam cấp, là bằng cấp được đánh giá TỐI CAO và HÒAN MỸ nhất trong con mắt của các nhà tuyển dụng. Nếu ko có cái này "chống lưng" thì 100 cái CCQT kia đều vô nghĩa hết. Thực tế cho thấy, giả sử bạn có CC MCT do bác Bill cấp và bạn giỏi thật sự, nhưng khi nộp đơn vô xin làm giảng viên của bất kì trung tâm nào (như iSpace chẳng hạn), nếu ko có bằng ĐH thì chắc chắn đến 99% là bạn rớt ngay tắp lự dù trong lòng ai cũng biết: kiến thức trong ĐH chính quy CNTT ở VN chỉ là mớ .....tự hiểu.... -> cho nên chúng ta cần nể trọng những người này, vì họ mới đích thực là trụ cột của nền CNTT nước nhà.
- COCC: Con Ông Cháu Cha, những người này họ khá giả về Kinh Tế + Du Học + Nỗ lực của bản thân nên họ có nhiều điều kiện cọ sát với các công nghệ mới, kiến thức mới ở nước ngòai. Vì thế, nếu họ đạt được 3 yếu tố này thì chắc chắn nội công rất thâm hậu (trong đó cá nhân tôi đánh giá cao yếu tố "Nỗ lực của họ"). Cái này tui nói có vẻ hơi dư thừa, tùy bà con nghĩ vậy.
- QB: Quen biết.
Có 1 số ít (ít thôi) các bạn còn lẫn lộn giữa Chứng Chỉ (Certified) và Bằng Cấp (Degree), chúng khác nhau nhiều đấy các bạn, mình xin mạn phép nói đôi lời. Riêng trong lĩnh vực CNTT nước ta thì thế này:
CERTIFIED:
- Là tờ giấy chứng nhận bạn có khả năng chuyên sâu về 1 lĩnh vực duy nhất cả Lý Thuyết lẫn Thực Hành.
- Có tính thực dụng cao.
- Mục đích đào tạo ra là có khả năng bắt tay ngay vào việc.
- Có thể xem đây là hình thái cao của việc học nghề.
VD: nếu học tốt MCSA, cộng với khả năng am hiểu sự cố của PC hardware thì tốt nghiệp xong bạn có đủ khả năng làm Admin mạng Win2003 ngay -> cá nhân tôi khẳng định là như vậy.
DEGREE:
- Là tờ giấy chứng nhận bạn ko chỉ biết 1 thứ mà biết nhiều thứ có hoặc không dính dáng gì với nhau. (VD: Lập trình C# , Tóan Cao cấp, Chính Trị, Lịch Sử Đảng, Khoa học máy tính vào buổi bình minh, CPU 386, Thanh Ghi Register trong lõi CPU, Mô hình OSI...).
-Có nền tảng vững vàng về lý thuyết suông. (Cái chữ "Vững Vàng" này tui chỉ tặng riêng cho những bạn SV nào ko hề biết thi lại là gì, trả nợ môn là gì thui chứ ko có ý định tặng đại trà đâu nhé )
-Cái gì cũng biết, nhưng mỗi thứ chỉ được Giảng viên dạy cho 1 chút chút gọi là, bé bé xinh xinh như ngôi sao Khuê trên bầu trời ý.
-Mục đích đào tạo ra là để đào tạo lại.
------------------
Nói như vậy ko có nghĩa là tui chê các bạn SV CNTT. Trường ĐH-CĐ CNTT chính qui ở VN giống như 1 cái căn-tin, ở đó có món cơm sườn thật hấp dẫn. Mà các bạn biết rồi đấy, cơm sườn là thứ cơm mà các quán ăn nấu từ gạo rẻ tiền, vụn nát lẽ ra là để nấu cơm cho heo ăn. Cũng vậy, các Giảng viên ĐH chính quy ĐH CNTT của nước ta, ngay từ "kiếp trước" đã không quản khó khăn sang tận "Tây Thiên" thỉnh về từ các bãi rác công nghệ của Âu-Mỹ để lại cho chúng ta ngày nay được học, được "phát dương quang đại" trong các trường ĐH, sau đó chúng được phủ lên 1 miếng thịt suờn hào nhoáng cấu tạo bởi 6 ký tự "ĐẠI HỌC" do nhà nước ta bảo chứng, trộn thêm 1 ít nước mắm manh danh là sinh viên trường chính quy -> làm say đắm biết bao con thiêu thân, sĩ tử lớp 12, cố gắng sao để mua cho bằng được tấm vé vào ăn cơm heo. Nhưng khi ăn rồi mới biết nó được nấu từ gạo cũ -> cơm sống và khô. Lỡ ăn rồi thì phải nuốt cho hết kẻo bỏ thì phí phạm. Cơm sống và khô như vậy mà các bạn SV ráng "nuốt" được cho tới hột cuối cùng thì đúng là QUÁ SIÊU -> thật đáng bội phục muôn phần.
-Như vậy, có thể nói, tấm bằng ĐH-CĐ chính là tấm giấy công nhận người này đã có những nỗ lực , ý chí và nghị lực vượt bậc trong suốt thời gian 4-5 năm để nuốt hết dĩa cơm heo do nhà trường dọn ra. Vì thế các DN rất khâm phục những người này, và dĩ nhiên họ xứng đáng là 1 tiêu chuẩn tốt nhất cho việc tuyển dụng. Cho nên tuyển mấy người này vể rồi tiến hành đào tạo lại là tốt nhất. Còn chất lượng năng lực là tùy thuộc vào "tay nghề" đào tạo lại của các DN thôi, hoặc là họ tự bỏ tiền túi ra các trung tâm Tin Học để mua về cho được gạo Nàng Hương ăn cho có sức mà chiến đấu.
-Còn số phận của các sĩ tử 12 sau khi thất bại trong cuộc đua chen lấn mua vé ăn cơm heo thì sao. Họ chỉ còn có nước tới các tiệm gạo uy tín mua về gạo ngon với giá cắt cổ để có thể theo đuổi sự nghiệp & đam mê của mình. Tiếc thay họ ko có tấm giấy chứng nhận đã vượt qua 4 năm liền ăn cơm heo nên thường thất thế trước thị trường tuyển dụng IT.
Hic hic hic...
Tôi thấy có 1 số bạn đang học ĐH-CĐ ngon lành trong trường thì lại bỏ ra ngòai học với lý do là chán nản. Tôi thật tiếc vô vàn cho các bạn, các bạn ko biết rằng các nhà tuyển dụng rất thường xuyên tuyển những người nắm vững nhiều lý thuyết suông được học trong ĐH sao ? Biết bao học sinh lớp 12 (trong đó có em tôi), ngày đêm dùi mài kinh sử, hết học ở trường về nhà chưa kịp thở thì thì lại phải bay đến các trung tâm luyện thi, tối về còn phải làm cả đống bài tập ở trường đến đêm mới xong, học chết cha chết mẹ, học cho kiệt sức, học đến hơi tàn lực kiệt miễn sao chưa ngất xỉu là được rồi, mơ ước được vào ĐH để được ăn cơm heo như các bạn mà ko được, thế mà các bạn lại bỏ! Tiếc thật.
Anh em IT tụi mình thì còn biết phân biệt các chứng chỉ này, chứng chỉ nọ, cấp độ này cấp độ kia chứ các Doanh Nghiệp làm khỉ gì biết, trong cái não heo của họ chỉ biết có 2 chữ ĐH-CĐ Việt Nam Cộng Hoà Xã Hội cấp thôi. Thậm chí ngay cả các công ty sành sỏi về IT như FPT, VNN, TMA, iSpace... khi tuyển IT giữ các chức vụ tương đối (lương 3-4 triệu/tháng trở lên) cũng mở miệng ra là hét Đại Học. Xin các bạn hãy nhìn vào nhu cầu thực tế mà làm nhu cầu phấn đấu cho mình, họ cần ĐH thì cứ cho họ ĐH đi, học các công nghệ mới có tính thực dụng làm chi, chứng chỉ QT làm gì, ai biết đấy vào đâu. Đừng nghĩ là mình học cái này ra thì mình sẽ làm cái này cái nọ, học cái kia ra thì sẽ làm cái kia cái đó... Đâu đâu họ cũng tuyển CĐ-ĐH chứ ko có đâu tuyển CCNP, MCSE, CEH... đâu, nếu có thì cũng là thứ yếu sau CĐ-ĐH thui.
Chung quy là các DN cần tuyển những người có nền tảng tốt về Lý Thuyết suông (để về đào tạo lại) chứ ko ai tuyển mấy cái có thể làm được việc liền đâu. Thế nên lấy CCQT chỉ tổ tốn tiền.
sự việc đang còn tranh cãi.
Đây là chương trình học IT của 1 trường ĐH danh tiếng bậc nhất trên tòan cõi Việt Nam, các bạn tham khảo qua và cho ý kiến nhé :
Đại Học KHTN-TP.HCM
GIAI ĐOẠN CAO ĐẲNG:
Triết học Mác Lênin
Tin học đại cương
Nhập môn lập trình
Kinh tế chính trị học
Kiến trúc máy tính
Kỹ thuật lập trình
Chủ nghĩa Xã hội Khoa học
Cấu trúc dữ liệu 1
Lập trình hướng đối tượng
Lịch sử Đảng
Cơ sở dữ liệu
Quản trị cơ sở dữ liệu
Mạng máy tính
Toán cao cấp A1
Lập trình quản lý 1
Lập trình Web 1
Cơ sở trí tuệ nhân tạo
Toán cao cấp A3
Lập trình quản lý 2
Lập trình Web 2
Đồ họa
GIAI ĐOẠN HOÀN CHỈNH ĐẠI HỌC:
Tư tưởng Hồ Chí Minh
Nhập môn Công nghệ phần mềm
Cấu trúc dữ liệu 2
Công nghệ XML và ứng dụng
Hệ quản trị cơ sở dữ liệu
Khai thác dữ liệu và ứng dụng
Toán cao cấp A2
Lý thuyết đồ thị
Hệ điều hành
Xây dựng phần mềm hướng đối tượng
Nhập môn Logic
Công cụ & môi trường phát triển phần mềm
Công nghệ Web và ứng dụng
Phân tích thiêt kế hệ thống thông tin
Tòan là chung chung, mỗi thứ 1 chút ở mức cơ bản:
Những thứ kiến thức có thể làm việc được tụm chung lại là:
-Lập trình cơ bản
-Thiết kế web
Những thứ kiến thức cao siêu còn lại có lẽ là dùng để:
-Chế tạo ra những con CPU cạnh tranh với AMD, Intel chăng ?
-Viết ra những phần mềm cạnh tranh với Photoshop, Autocad, Office, Hệ điều hành Windows... chăng ?
-Giải mã được các thuật tóan MD5, ASE... tạo ra các thuật tóan mã hóa mới mạnh hơn mang tên "Made in Vietnam" chăng ?
-Chế ra được các con robot có trí tuệ nhân tạo ăn đứt Nhật Bản chăng ?
-Thiết kế hệ thống mạng cực kì tinh vi cho Bộ Quốc Phòng chăng ?
-Vẽ ra bản lý thuyết đồ thị đường của các tên lửa đạn đạo và vệ tinh gì đó xuyên lục địa chẳng hạn, nhằm ứng dụng vào việc bảo vệ tổ quốc chăng ?
Hê hê hê.... và còn nhiều nữa, chắc có lẽ là vậy, phải không ta ?
còn bàn luận tiếp
Bạn nói đúng, trường học cung cấp cho ta nền tảng để tự mỗi người xây nhà cao thấp khác nhau. Nhưng chán thay, đó là cái nền bằng cát chứ ko phải nền bằng đá. Mưa sa bão táp mà thổi đến thì lở móng, sập nhà là cái chắc. Và cũng chính vì cái lý lẽ nền tảng đó mà ko đâu khác ngòai Việt Nam xuất hiện khái niệm "Đào Tạo Lại".
-Xã hội ngày càng cần sự : "CHUYÊN MÔN HÓA"
-Còn các bác đầu ngành Giáo Dục nhà mình lại lấy : "CĂN BẢN HÓA" làm Kim Chỉ Nam
Vậy nếu bạn là Giám Đốc, bạn sẽ tuyển Người nào ?
---Nói dễ nghe 1 tí rằng: " Các em à, các thầy chỉ có nhiệm vụ cung cấp cho các em 1 phần nhỏ kiến thức nền thôi, còn lại các em tự học là chính; có như vậy các em mới giỏi được"
---Nói khó nghe 1 tí rằng: "Các em à, Hiệu trưởng giao giáo án thế nào thì thày dạy thế ấy. Còn ba cái công nghệ mới thì đợi khi nào trên Bộ có văn bản đổi mới thì thầy mới dám dạy, Bộ không đổi thì bố ai dám dạy. Mí lị các thày cũng đâu có rảnh để cập nhật công nghệ mới đâu mà dạy cho các em. Nói cách khác nền giáo dục của mình yếu kém nên thường VỊN vào cái cớ SV tự học là chính để tiện bề phủi tay tránh trách nhiệm. Đằng nào thì cũng đâu có ảnh hưởng đến đồng lương của thày đâu, vì trường này là trường chính quy nhà nước mà em, lương tháng đâu có được tính bằng năng lực đâu mà phải cật lực làm gì, thày còn vợ con nữa mà"
Cứ cho rằng bạn mất 4-5 năm để xây được 1 cái nền, vậy sau đó bạn phải mất bao nhiêu năm nữa để xây "cái nhà lầu" ? Khi ra trường chắc chắn bạn phải chịu nhiều áp lực từ cuộc sống, gia đình, người yêu... khiến bạn ko còn nhiều tự do chỉ để học như trước, chúng thôi thúc bạn phải đi làm ngay vì ko thể cứ ở nhà ăn bám mãi đc. Thế thì, khi đi làm rồi bạn sẽ "xây nhà lầu" bằng cách nào đây :
---1: Ra đại 1 trung tâm Tin Học nào đó học đại 1 khóa ngắn hạn nào đó như MCSA, Design Web, Linux... lẹ lẹ đặng còn đi làm, chứ còn mớ kiến thức trong ĐH thì có lẽ nó đã là thứ lỗi thời, thiu mốc lên từ hồi nào rồi; làm sao đem ứng dụng vào thực tế được.
---2: Thôi thì cứ đi làm đi, chui đại vào 1 cty be bé nào đó làm cho có KN rùi nghề nó dạy nghề (được đào tạo lại). Sau đó bay qua 1 cty lớn sau cũng chưa muộn.
---3: Mua sách tiếng Anh của nước ngòai về rồi tự học lên Thạc sĩ. Vì ĐH ra còn làm ko đc việc thì chắc chỉ còn có nước học lên Thạc sĩ mới làm việc đc thôi wá ?
Thế thì nói đằng nào dễ nghe hơn ?
còn tiếp
Xin bàn ra 1 tí. Ở VN:
A-Đối với học tập thì: LÝ THUYẾT SUÔNG CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
B-Đối với nhà tuyển dụng thì: BẰNG CẤP CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
C-Đối với người đã đi làm thì: NĂNG SUẤT VÀ TAY NGHỀ LÀM VIỆC CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
D-Đối với anh em IT trên Forum thì: SỐ LƯỢNG BÀI VIẾT CÓ CHẤT LƯỢNG, ĐƯỢC MỌI NGƯỜI THANK NHIỀU CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
E-Đối với dân chúng nói chung thì: BẰNG ĐH-CĐ CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
F-Đối với phụ huynh thì: BẰNG KHEN HỌC SINH GIỎI-HỌC SINH TIÊN TIẾN CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CON NGƯỜI
G-Đối với các trường ĐH-CĐ thì: HAI CHỮ CHÍNH QUY-DÂN LẬP & TẠI CHỨC CHÍNH LÀ THƯỚC ĐO CHẤT LƯỢNG SINH VIÊN
V.V...
Ở đây chúng ta đang bàn đến câu B, thế nên đừng có ai đem râu ông này cắm cằm bà nọ chi cho nó rối. Cá nhân tui thì tự nhủ rằng đời vốn bất công nên ta cần phải chiều theo sự bất công mà sống, hơi đâu đi đòi công bằng cho nó mệt.
Một lần nữa rất mong anh em đừng đua theo CCQT chi cho tốn tiền. Ráng kiếm 1 tấm vé vào học ĐH đi.
tiếp tục nào.
Our Boxes
Là một người xin việc mà chúng ta nếu không quan tâm đến yêu cầu tuyển dụng thì không thể được, nhưng vấn đề đặt ra là chúng ta phải quan tâm đến nó như thế nào. Ví dụ, khi nhà tuyển dụng nhất quyết đòi hỏi bằng cấp loại này hoặc loại khác, hoặc đòi hỏi người lao động phải có kinh nghiệm trong vị trí mà họ tuyển dụng; thì chính xác điều mà họ mong đợi là gì?
Suy đến cùng, điều mà mọi nhà tuyển dụng cần là năng lực làm việc, và hiệu quả công việc của người lao động, chứ không phải là bằng cấp hay kinh nghiệm. Việc nhà tuyển dụng đặt ra một số yêu cầu để hồ sơ của người xin việc được coi là đủ điều kiện phỏng vấn, chẳng qua là giúp họ loại bớt những ứng viên không đạt yêu cầu.
Vậy tại sao phải là bằng cấp và kinh nghiệm? Vì có thể nói đây là hai tiêu chuẩn khả dĩ nhất có thể giúp họ xác định sự thích hợp của ứng viên, mặc dù không thể nói hai tiêu chuẩn này là hoàn toàn chính xác. Vấn đề này tiếp tục đưa chúng ta đến những nghi vấn khác, đó là, loại bằng cấp nào mà nhà tuyển dụng thường yêu cầu; và kinh nghiệm làm việc bao nhiêu lâu là điều mà các nhà tuyển dụng mong muốn.
Bản thân cũng từng là một người đi xin việc, tôi nhận thấy, bằng CĐ-ĐH vẫn là phổ biến hơn cả. Tuy nhiên, trong lĩnh vực Công nghệ thông tin nói riêng, đôi khi, các Chứng chỉ quốc tế mới thực sự là ưu tiên hàng đầu. Còn về vấn đề kinh nghiệm, đôi khi nhà tuyển dụng nói chung chung là ưu tiên ứng viên có kinh nghiệm, có khi yêu cầu cụ thể tối thiếu một hoặc hai năm.
Như đã nói ngay từ đầu, điều mà nhà tuyển dụng cần đối với hồ sơ xin việc, đó là một sự bảo đảm bước đầu về tiềm năng cống hiến của ứng viên cho công ty, và về năng lực và sự phù hợp của ứng viên đối với vị trí mà họ tuyển dụng. Sau đó ứng viên còn phải trải qua buổi phỏng vấn trực tiếp, có khi phải hơn một lần phỏng vấn. Qua được giai đoạn phỏng vấn, thông thường, ứng viên sẽ phải bước vào giai đoạn thử việc. Sau tất cả những bước đó, ứng viên mới được xác nhận chính thức về năng lực, hiệu quả làm việc.
Vấn đề nảy sinh ngay trong đầu của những người đi xin việc là họ chính vì không đủ điều kiện trong hồ sơ xin việc nên họ không được gọi phỏng vấn, và cuối cùng, đương nhiên là không được tuyển dụng. Và họ suy luận bắt cầu rằng, cần phải có bằng cấp, kinh nghiệm nên họ sẽ ghi danh, hoặc thi tuyển vào các trường CĐ-ĐH, hoặc các trung tâm đào tạo Chứng chỉ quốc tế. Rồi sau đó, cố gắng len lõi vào một công việc nào đó để gọi là có kinh nghiệm. Sau đó mới bắt đầu tìm kiếm công việc trong mơ.
Thinking Out of Box
Ngạn ngữ có câu, chỉ có anh hùng mới biết trọng anh hùng, người có tài mới biết trọng và dùng người có tài. Để được trọng, để được dùng, trước hết bạn phải là người có tài đức. Mà cái tài, cái đức không phải đến từ bằng cấp, hay chứng chỉ. Việc học hành, tu tập là để dưỡng cái tài, cái đức cho bản thân, trao dòi kiến thức, sự hiểu biết về ngành học mà bản thân đam mê không nên vì mục tiêu tiền bạc, càng không nên chỉ vì để làm đẹp cho cái hồ sơ xin việc.
Kinh nghiệm trong thực tế cũng không phải là một thứ gì đó thật sự nghiêm trọng như chúng vẫn thường nghĩ về nó. Bởi vì thực tế cuộc sống luôn thay đổi, cái hoàn cảnh mà trong đó kinh nghiệm được rút ra, thì có thể nó sẽ chẳng bao giờ còn lặp lại nữa. Hơn nữa, kinh nghiệm thường là sản phẩm của sự thất bại, nên người ta cũng thường ví nó là thứ hàng hóa đắt đỏ, xa xĩ. Kinh nghiệm có thể được ghi chép lại, và trù tượng hóa lên ở mức độ lý thuyết, qua sách, báo, tạp chí chuyên ngành, và những mô hình kiểm thử tự dàn dựng, chứ không nhất thiết phải trải qua môi trường sản xuất.
Nếu bạn tự tin mình là một người có thực tài, thì không cần phải viện đến lý do thiếu bằng cấp, chứng chỉ, kinh nghiệm mà mình không được tuyển dụng. Chỉ cần bạn suy nghĩ và hành động ra ngoài khuôn mẫu, tự hỏi xem, tại sao bạn lại cần bằng cấp, chứng chỉ, và kinh nghiệm. Nếu quả thật năng lực, và kinh nghiệm mình còn yếu thì nên bổ sung, hoặc là học ở trường lớp, hoặc là tự thiết kế cho mình một chương trình tự học, hoặc kết hợp cả hai,… Còn nếu bạn đã là một người có đầy đủ năng lực và phù hợp với vị trí tuyển dụng, thì lẽ đương nhiên bạn chỉ cần thể hiện nó trong hồ sơ xin việc, điều này không nhất thiết đòi hỏi bạn phải đáp ứng đủ yêu cầu mà nhà tuyển dụng nói là bắt buộc phải có. Có nhiều cách khác nhau cho những trường hợp khác nhau, đối với những nhà tuyển dụng khác nhau để quảng bá năng lực cá nhân một cách hiệu quả, và ấn tượng. Điều này không những tiết kiệm cho bạn tiền bạc, thời gian mà còn giúp bạn nâng cao kỹ năng quảng bá năng lực cá nhân. Nếu quyết tâm thành công của bạn đủ mạnh thì không có thất bại nào đủ sức ngăn cản bạn. Hãy nhớ, nếu bạn phí thời gian, công sức, tiền của cho những thứ vô bổ nhàm chán, chính là bạn đã từ chối những cơ hội tốt sẽ đến với bạn.
Trong trường hợp, nếu bạn vẫn không được tuyển dụng chỉ vì thiếu bằng cấp, chứng chỉ, kinh nghiệm chứ không phải thiếu năng lực làm việc thực sự, bạn cũng không có gì phải buồn bả hay chán nãn. Chính vì họ không phải là người có tài, nên mới không biết trọng và dùng người có tài. Hãy cứ để họ tìm kiếm thứ những thứ bằng cấp, và chứng chỉ mà họ muốn. Còn bạn, hãy tiến lên phía trước và tìm kiếm cho mình một ông chủ tốt hơn.
Hãy thoát ra khỏi những khuôn mẫu suy nghĩa và cư xử thông thường trong đời sống. Hãy dũng cảm đối mặt với thực tế cuộc sống, và những thiếu xót của bản thân. Đỗ lỗi cho hoàn cảnh là thói quen của những kẻ thất bại.
còn rất là nhiều ý kiến về vần đề này.
http://www.ispace.edu.vn/forum/showthread.php?t=18606&page=2
các bạn thì nghĩ sao?