PDA

View Full Version : Những câu chuyện cảm động



nguyenlong1818
12-06-2008, 03:18 PM
Người thấy ánh sáng, nhưng không thể nghe thấy bầu không khí và tiếng của các BLV bóng đá; Người nghe thấy tất cả những âm thanh đang diễn ra, nhưng lại không thể chứng kiến những gì mình hâm mộ. Cũng có nhiều người mắt nhìn thấy, tai nghe được, song họ lại không thể cất lên những lời ngợi khen, những tiếng tiếng hò hét như bao người khác… Họ là những người yêu và say bóng đá, nhưng kém may mắn!

Nghe… EURO
Đến trường Nguyễn Đình Chiểu, 21 Lạc Trung - Hà Nội, chúng tôi đã được tận mắt chứng kiến, tận tai nghe được những lời bộc bạch rất chân tình về niềm đam mê bóng đá của những “học sinh đặc biệt” nơi đây.
Trường có khoảng 200 học sinh khiếm thị. “Số học sinh này phần lớn đều bị mù bẩm sinh. Dù không có may mắn như các bạn, song chúng tôi vẫn ghép các em học cùng với những học sinh bình thường khác trong một lớp. Phần lớn các em rất ham học hỏi và mê bóng đá. Mắt không nhìn thấy, song các em đều có một óc tưởng tượng rất phong phú, do đó những bài học trên lớp hay những cầu thủ, đội bóng được các em rất nhớ”, một cô giáo bộc bạch.
Chia tay các thầy cô, chúng tôi xuống khu nhà ở của các học sinh này để gặp những “học sinh đặc biệt” kể trên. Bây giờ là thời điểm các em đã nghỉ hè, nhưng đối với các em học sinh “đặc biệt” ở trường Nguyễn Đình Chiểu thì đó lại là một kỳ nghỉ… bận rộn.
“Ban ngày chúng em làm thêm tẩm quất, massage kiếm thêm thu nhập. Công việc khá vất vả, song không một trận đấu nào ở EURO này bọn em bỏ sót”, một em nói.
- “Thế em thưởng thức EURO bằng cách nào?”- Chúng tôi hỏi
Không ngần ngại một em đã trả lời: “Bọn em thích nghe Đài tiếng nói VN tường thuật hơn nghe BLV trên vô tuyến. Có thể, truyền hình chỉ để phục vụ cho những người nhìn thấy, nên đôi khi BLV nói ít, và bây giờ họ cũng không giới thiệu đội hình bên trái, bên phải để chúng em có thể hình dung... Em thích bác Đình Khải, anh Mạnh Thắng, Việt Anh, những “người bạn của thân thiết” của bọn em trong những chương trình tường thuật bóng đá”.
Nói về EURO, tất cả đều xôn xao. Một em nói: “Em thích Hà Lan, đặc biệt là van Nistelrooy”. Người khác phản bác: “Với kinh nghiệm của mình, Pháp sẽ vô địch”. Nhóm khác lại nói: “BĐN mới xứng đáng, bởi họ có Ronaldo, Deco và nhiều cầu thủ xuất sắc”…
Câu chuyện về EURO cứ tiếp diễn khiến chúng tôi thật khó dứt được câu chuyện, chỉ đến giờ đi làm các em mới chịu chia tay, không quên hẹn chúng tôi một dịp khác.


http://baobongda.com.vn/euro2008/images/stories/0208/euro2008/nguoimu400.jpg

Anh Hà Văn Sơn (ngồi) và anh Nguyễn Năng Bính đang thưởng thức EURO bằng thính giác - Ảnh: Đức Cường


Xem EURO, nhưng không thể nghe và hò hét…
Chia tay các em học sinh ở trường Nguyễn Đình Chiểu, chúng tôi đến thăm trường Xã Đàn, phường Nam Đồng, quận Đống Đa - Hà Nội. Đây là trường quy tụ đủ những học sinh kém may mắn, với các độ tuổi khác nhau. Cũng như lần tiếp xúc trước, khi nói về EURO 2008 và bóng đá, chúng tôi vẫn bắt gặp những nụ cười trong sáng và những lời tâm sự thật sôi nổi.
“Tôi chưa bỏ sót một trận đấu nào ở các giải lớn. EURO này tất nhiên cũng không ngoại lệ. Rất thích và hâm mộ TBN, chỉ tiếc rằng tôi không thể bình luận và hò hét được với mọi người…”. Đó là tâm sự được viết ra giấy, rất cảm động của anh Hà Văn Sơn (30 tuổi).
Khác với anh Sơn, anh Bích và những người bạn của anh lại thưởng thức EURO bằng cả tivi và radio. Lý do rất đơn giản, họ kết hợp tất cả lại để được thưởng thức và cùng cảm nhận toàn diện về mỗi trận đấu. Người có may mắn được chứng kiến tận mắt sẽ “phản ánh” lại cho những thành viên chỉ nghe được. Ngược lại, những người nghe được, nói được, lại hò hét, bình luận cho những thành viên không có được may mắn trên… Tất cả đã “dệt” thành những câu chuyện dài cảm động!
Sau một ngày hòa mình cùng những CĐV “đặc biệt” thắc mắc trước đó của chúng tôi đã được thỏa mãn. Mỗi người trong chúng tôi đã hiểu thêm về họ, những con người kém may mắn, song không vì thế mà họ trở nên tự ti và biệt lập với cuộc sống. Họ vẫn học tập, lao động, và đam mê bóng đá như những người khác. Không nhìn thấy, không nghe thấy, và không nói được, song chưa hẳn vốn sống, sự am hiểu về bóng đá đã thua kém bất kỳ ai… Có lẽ nghị lực sống và tâm hồn trong sáng đã giúp họ làm được điều đó?!


Phong Trần