Rajamangala – Nhà hát của giấc mơ Việt Nam
Thứ năm, 25/12/2008, 17:06 GMT+7
Câu hỏi của tôi dành cho rất nhiều phóng viên Thái Lan đã chẳng có ai trả lời cả: “Lần gần nhất Thái Lan thất bại trên sân nhà của họ trong các giải đấu cấp khu vực là từ bao giờ”. Không một ai nhớ. Vì họ không nghĩ, tối qua là lúc cần phải “kiểm kê” lại kỷ lục đó.
Thái Lan đánh trống
Người Thái đã làm tất cả. Họ phủ kín các khán đài bằng màu vàng, màu của đội tuyển và màu của nhà vua. Sân Rajamangala có sức chứa hơn 6 vạn chỗ ngồi tối qua chỉ còn rất ít ghế trống.
Thủ tướng mới đắc cử của Thái Lan, Abhisit Vejjajiva, giữ đúng lời hứa, đã đến sân và còn xuống tận nơi để bắt tay các cầu thủ. Một sự động viên đặt biệt.
Tối qua, các CĐV Thái còn mang đến rất nhiều pháo hoa và cả pháo nổ. Pháo bắn rải rác và nổ đì đùng. Một chiếc cờ rất to ở khán đài C trải ra. Một chiếc áo cũng rất to được giương lên ở tít trên cao khán đài B.

Thủ tướng Thái Lan bắt tay động viên HLV trưởng Peter Reid
Tối qua, ở cái sân tạo ra những cảm giác như một trận đấu của giải Ngoại hạng Anh. Một sức ép khủng khiếp được tạo ra từ những chiếc kèn nhựa, từ những chiếc trống gõ liên hồi, từ những đám đông rú rít, rầm rập nhảy.
Nó khiến cho sự hiện diện của các CĐV VN trở nên lọt thỏm. CĐV Việt Nam ở Bangkok ít hơn so với tối ở Kallang, lại bị chia làm 2, 3 nhóm ngồi 2 bên cánh gà khán đài A và nhóm chủ lực ngồi khán đài B.
Cho Việt Nam hát
Nhưng hôm qua, chỉ có người Việt Nam hát. Sân Rajamangala trở thành sân khấu của các cầu thủ Việt Nam và các khán đài là nơi để nghe các CĐV Việt Nam hát.
Người Thái Lan đã không chờ đợi để đón nhận tình thế ấy. Họ làm tất cả những điều nói trên là để chuẩn bị cho một chiến thắng và một hình ảnh 1 tay đã chạm vào cúp vàng hiện ra. Thủ tướng Thái Lan cũng khá khôn khéo khi quyết định tới sân, ra mắt công chúng trong một hoàn cảnh “phi chính trị”, chắc hẳn cũng vì chắc mẩm một chiến thắng.
Ngồi ngay phía sau chúng tôi ở khu vực dành cho giới truyền thông, là các phóng viên Thái Lan. Nói là chúng tôi lọt thỏm giữa họ mới đúng. Có người đã đến với chiếc áo đỏ có cờ vàng in trước ngực và hô vang Việt Nam, Việt Nam như thể là một nghĩa cử dành của một kẻ mạnh thương hại người yếu, kiểu “Việt Nam cố lên” ấy.
Tự tin như vậy cũng phải, vì Thái Lan đã bao giờ ngán ngại Việt Nam! Vì Thái Lan đã khi nào thất bại trước một đội bóng trong khu vực khi Thái Lan đá trên sân nhà đâu. Đá ở Nakhon cũng thắng. Đá ở Chiang Mai cũng thắng. Đá ở Phuket , chỗ chỉ dành cho du lịch và công nghiệp tình dục cũng thắng. Và đá ở Bangkok thì lại càng thắng, hoặc tồi lắm cũng chỉ là hòa.
Nhưng sự tự tin và kiêu ngạo ấy đã nhận được câu trả lời thích đáng. 2 bàn thắng của Công Vinh và Vũ Phong chỉ trong vòng ít phút cuối hiệp một đã khiến tất cả chợt câm lặng.
Giới truyền thông Thái cũng không còn khát khao săn từng khoảnh khắc của người CĐV số 1 - Thủ tướng nữa.
Anh bạn đồng nghiệp kia cũng vội vàng khoác lên mình chiếc áo vàng, choàng qua chiếc áo đỏ. Sự kiêu ngạo hoàn toàn biến mất.
Thực tình, người Thái cũng tương đối trung thành và họ biết phải làm gì trong một tình thế cụ thể: các cầu thủ của họ đang gặp khó khăn, bối rối, mất phương hướng. Họ gầm rú nhiều hơn, mạt sát trọng tài cũng dữ dội hơn. Nhưng cuối cùng thì vẫn phải câm lặng và vẫn phải lắng nghe Việt Nam hát “như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”...
Đúng là một ngày vui. Không, một ngày quá vui mới đúng. Hy vọng đêm qua không phải là đêm duy nhất. Hy vọng ngày 28 -12 tới đây, tất cả sẽ bùng nổ với chiếc cúp Vàng trên tay.
Các CĐV Việt Nam sau khi trận đấu kết thúc đã kéo về khách sạn Radisson, nơi trú quân của đội tuyển để tiếp tục ăn mừng chiến thắng, chia vui với các cầu thủ và BHL. Phải có tới gần 100 CĐV đã nhảy nhót và hát ngay ở sảnh khách sạn, trong đó có các CĐV trung thành, đã theo chân đội tuyển từ Phuket về Mỹ Đình, từ Mỹ Đình đi Singapore và từ Singapore lại đổ sang Bangkok.
Theo Phong Vũ
